Ja 367Sāḷiya Jātaka
Tên Pāli / Sanskrit:Sāḷiyajātaka
Đây là câu chuyện Đức Thế Tôn kể khi đang trú trong Trúc Lâm, liên quan đến lời nhận xét rằng Devadatta thậm chí không thể gây ra sự kinh sợ nào.
Lưu tiến độ đọc kinh
Tạo tài khoản miễn phí để lưu bài kinh, đánh dấu tiến độ và tiếp tục lộ trình học mỗi ngày.
– Chuyện Tiền Thân Đức Phật
– Quyển 5 — Pañcanipāta
367. Sāḷiya Jātaka
"Kẻ bảo bạn mình…" v.v. — Đây là câu chuyện Đức Thế Tôn kể khi đang an trú tại Trúc Lâm Tịnh Xá (Bamboo Grove), nhân một lời bình rằng Devadatta thậm chí không thể gây ra sự kinh hoàng thật sự.
Khi vua Brahmadatta đang trị vì tại thành Benares, Bồ-tát sinh trong gia đình một người thôn dân, và lúc còn nhỏ thường chơi cùng các bạn dưới gốc cây bàng (banyan) ở cửa vào làng. Bấy giờ có một ông lang già nghèo khổ, không có ai đến khám bệnh, lang thang ra ngoài làng đến chỗ ấy, nhìn thấy một con rắn đang ngủ trong chạc cây, đầu thu vào trong. Ông nghĩ: "Trong làng chẳng kiếm được gì. Ta sẽ dụ dỗ bọn trẻ và khiến con rắn cắn chúng, rồi ta sẽ được tiền chữa bệnh." Thế là ông nói với Bồ-tát: "Nếu thấy một con nhím con, cậu có bắt nó không?" "Có chứ," Bồ-tát đáp.
PTS vp Pali 203 — "Kìa, có một con đang nằm trong chạc cây kia," ông lão nói.
Bồ-tát, không biết đó là rắn, leo lên cây và chộp lấy cổ nó, nhưng khi nhận ra đó là rắn, PTS vp En 134, ông không để nó quay lại cắn mình, mà nắm chặt lấy, rồi ném mạnh nó ra xa. Con rắn rớt ngay xuống cổ ông lang già, cuộn chặt lấy ông và cắn đến nỗi răng nó ngập sâu vào thịt; ông lão gục ngã chết ngay tại chỗ, còn con rắn trườn đi. Dân làng kéo đến. Vị Đại Sĩ, nhân đó thuyết Pháp cho hội chúng tụ họp, đọc lên những bài kệ này:
Đức Thế Tôn kết thúc bài học và xác định Tiền thân: "Bấy giờ, ông lang già khốn khổ chính là Devadatta, còn cậu bé trí tuệ chính là ta."
---
Jātaka, hay Chuyện Tiền Thân Đức Phật, do E.B. Cowell biên tập, Nhà xuất bản Đại học Cambridge ấn hành.
- Tập 1, Robert Chalmers dịch, 1895.
- Tập 2, W.H.D. Rouse dịch, 1895.
- Tập 3, H.T. Francis và R.A. Neil dịch, 1897.
- Tập 4, W.H.D. Rouse dịch, 1901.
- Tập 5, H.T. Francis dịch, 1905.
- Tập 6, E.B. Cowell và W.H.D. Rouse dịch, 1907.
Các bản dịch này thuộc phạm vi công cộng. Bạn được phép sử dụng tự do.
Được số hóa, hiệu đính và định dạng tại sacred-texts.com, tháng 1/2006–tháng 2/2010, bởi John Bruno Hare và cộng sự. Xin tri ân Kho Lưu Trữ Văn Bản Linh Thiêng đã cung cấp tài liệu dưới dạng kỹ thuật số.
Được chuẩn bị cho SuttaCentral bởi Tỳ-khưu Sujato.
Dấu “…” là lối viết tắt có từ chính bản gốc Pāli, gọi là peyyāla. Kinh tạng nguyên thuỷ vốn được tụng thuộc lòng, nên những đoạn lặp lại y nguyên ở bài trước thường được rút gọn lại bằng một dấu lược thay vì chép lại toàn văn. Bản dịch của Hoà thượng Thích Minh Châu giữ đúng lối ấy. Vì vậy có bài trông ngắn, nhưng đó là hình thức chuẩn mực của kinh điển chứ không phải app thiếu nội dung hay bản dịch bị cắt. Phần bị lược có thể đọc đầy đủ ở các bài liền trước trong cùng phẩm.
Bản ngôn ngữ bạn đang xem do Inti AI chuyển ngữ trung thực theo đúng truyền thống. Bạn có thể chuyển sang tab ngôn ngữ còn lại để đọc bản dịch của người.
🪷 Hỏi Inti Sage về kinh này →Bản dịch thuộc dịch giả/nguồn ghi ở trên. Phần tuyển tập, trình bày song ngữ và các bản dịch do AI (Inti Sage) thực hiện: © Inti Foundation. Vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn; không sao chép hàng loạt hay dùng cho mục đích thương mại khi chưa được phép.