Inti DharmaInti Dharma
Kinh điển
Đại Thừa — Tạng Bắc Truyền · Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh (Việt dịch)

Bồ Đề Hạnh Kinh quyển 4

Tên chữ Hán:菩提行經

📖4,627 từ · ~19 phút đọc
2

Lưu tiến độ đọc kinh

Tạo tài khoản miễn phí để lưu bài kinh, đánh dấu tiến độ và tiếp tục lộ trình học mỗi ngày.

Tạo tài khoản
Bản dịch đầy đủ (Tiếng Việt)

Bồ Đề Tâm - Bát Nhã Ba La Mật Đa

(Phẩm thứ 7)

Như Lai nhãn trí tuệ (Prajnàpàramità)

Vì tất cả thế gian

Nay cầu xa lìa khổ

Cho nên sanh trí tuệ

Chơn Như (Paramartha) và thế gian (Smvarti)

Nay nói hai pháp nầy

Biết Chơn Như Phật vậy

Thuyết pháp làm trí huệ

Với thế gian phàm phu

Thấy hai loại giống nhau

Hại cùng thắng cả hại

Cho đến giống với đời

Thấy được hai việc rồi

Thấy tức để biết vậy

Thấy biết tánh thế gian

Đây dụ cho chơn như

Điều nầy chẳng đến đi

Người trí chẳng không thấy

Màu sắc tự phân minh

Cho đến cùng giống nhau

Bất tịnh làm cho tịnh

Người trí giống có lợi

Vì trí thế gian vậy

Cho nên nói tánh đời

Vì thấy nơi chơn như

Thấy cả từng sát na

Thế gian làm giống nhau

Việc nầy chẳng mất đi

Như người nữ chẳng sạch

Khác đời cùng những hại

Nghĩa Phật phước hư uyển

Làm sao ta tin được

Hữu tình nếu cảnh huyễn

Làm sao lại sanh diệt

Nhơn kia làm hòa hợp

Lại được nơi duyên huyễn

Chủng tử hữu tình sanh

Thế nào là chơn thật

Giết kia người hư huyễn

Tánh vô tâm cùng tội

Bình đẳng tâm hư huyễn

Tội phước được sanh khởi

Chơn ngôn lực giữ gìn

Huyễn cảnh tâm chẳng chấp

Kia đây nhiều loại huyễn

Tất cả do nghiệp sanh

Sao có nơi một người

Được tất cả các lực

Nếu ở nơi chơn như

Hoặc ở nơi tịnh giới

Như thế tức Phật làm

Ai làm việc giác ngộ

Nhơn duyên sẽ đoạn hết

Huyễn hóa chẳng thể được

Nhơn duyên nếu đoạn hết

Sẽ chứng được vô sanh

Nếu chẳng trụ nghi vọng

Huyễn cảnh sẽ chẳng thành

Huyễn cảnh nếu chẳng có

Tất cả chẳng thể được

Như thế là chơn như

Được hiện nơi tâm thân

Tâm như thế nếu chia

Hư huyễn thấy thế nào

Tâm chẳng thể thấy tâm

Thế Tôn đã nói vậy

Như kiếm đao tuy bén

Biết lợi chẳng tự dứt

Tự tánh nếu rõ được

Lại giống như ánh đèn

Phá tối có tên vậy

Nếu không làm sao sáng

Lại giống như thủy tinh

Gốc gác là trong sáng

Vì xanh nên được xanh

Ảnh hiện tùy màu sắc

Chẳng xanh mà hiện xanh

Như tâm mà tự làm

Lại như ánh sáng kia

Người trí biết việc nầy

Trí huệ sẽ khai thông

Người trí nói thế nào

Tuy mở mà chẳng mở

Như người chẳng chấp thấy

Người đá lại chẳng sanh

Do đây nghĩa chẳng hai

Lại cùng vô tâm thức

Duyên niệm chẳng thể được

Phi niệm mà lại sanh

Hư vọng niệm như độc

Nghĩa là nhơn hoặc quả

Vì pháp mà tự nói

Nói về thuốc của mắt

Thấy bình chẳng thấy thuốc

Nếu thấy nghe biết được

Đây có thật chẳng có

Nhớ lìa nơi khổ não

Thật nầy nên nhớ niệm

Niệm niệm mà không chán

Tâm nầy sẽ bình đẳng

Phía trước chiêu cảm người

Biết rằng chẳng sở hữu

Như huyễn chẳng thật có

Vọng tâm tự thấy ra

Ở trần lại luân hồi

Giống như không nương tựa

Trụ trần tánh cũng thế

Lại cũng chẳng chỗ có

Nếu cũng việc chẳng lành

Bất thiện kia có được

Nếu tâm có thủ xả

Bỏ tất cả Như Lai

Như thế dụng tâm ý

Mà có công đức nào

Biết được tất cả huyễn

Dứt phiền não thế nào

Nơi kia tam độc huyễn

Xa rời không nên làm

Biết nơi tâm phiền não

Việc kia chưa làm hết

Nơi kia thấy được rồi

Có không ý chẳng mạnh

Phiền não tánh chẳng cùng

Cùng không thật phức tạp

Đến kia chẳng cần học

Sau kia cũng chẳng được

Tánh kia mà chẳng được

Lại cũng chẳng thể thấy

Tánh kia nếu vô trụ

Thân nầy trụ thế nào

Nếu tánh mà chẳng có

Thân trụ nơi vô tánh

Vậy tánh như đến đi

Tùy hiện mà chẳng nhiễm

Kiếp Thụ (Kalpataru) cùng Ma Ni (Cintàmani)

Hay như ý viên mãn

Phật biến hóa cũng thế

Hay vì làm hạnh nguyện

Giống pháp chú (Garudika) rừng cây

Chú thành rồi khô hoại

Chất độc tuy hại lâu

Kia kia đều tiêu diệt

Tu hành của Bồ Tát

Hay làm các sự nghiệp

Bồ Đề hạnh tối thắng

Cây Phật hay thành tựu

Do kia hành bình đẳng

Mà ở nơi tịch tĩnh

Lại được bất tư nghì

Cúng dường được quả gì

Tùy kia đã gây nhơn

Mà được quả đó vậy

Cúng dường cùng chơn thật

Được quả mà xưng thật

Thế nào được pháp không

Thật được pháp giải thoát

Chẳng lìa đường tịnh mặc

Lại chứng nơi Bồ Đề

Kia chẳng cầu Đại Thừa

Pháp vì cầu viên mãn

Nhị thừa được thành tựu

Thành tựu chẳng viên mãn

Nếu kia đó tạo nhơn

Sợ hãi nơi Đại Thừa

Riêng sợ kia chẳng thật

Sợ nầy thật có tên

Pháp yếu nầy phải biết

Đại Thừa mà lý luận

Lìa đây làm pháp kia

Biết kia luận ngoại đạo (Vedàdi)

Pháp lấy Tăng làm gốc

Tăng biết Pháp xuất ly

Tâm nếu có đắm trước

Niết Bàn khó thể được

Giải thoát tâm chẳng ràng

Phiền não được tiêu trừ

Phiền não nghiệp tiêu trừ

Đều do lực giải thoát

Ái thủ chẳng nương theo

Nơi đây chẳng chấp giữ

Ái nghiệp dần yếu đi

Do vậy chẳng si ái

Thọ ái cùng tương duyên

Do thọ nầy mà có

Ở yên có tâm chấp

Được gọi là nơi nơi

Nếu tâm chẳng trống không

Lại có tên đắm nhiễm

Tâm tánh nếu đều không

Như thức mà chẳng được

Như bậc chánh đẳng giác

Hay nói các diệu pháp

Đây nghĩa của Đại Thừa

Đại Thừa hay bình đẳng

Thuyết pháp ở một lúc

Hiểu tất cả việc lo

Bình đẳng chỉ một vị

Chư Phật đã chẳng nói

Ca Diếp Đại Tôn Giả

Như lời mà chẳng biết

Kia đây chẳng hiểu được

Chẳng thọ sẽ làm gì

Giải thoát lực nếu sợ

Luân hồi sẽ thành tựu

Mê kia khổ không có

Mà được có quả nầy

Mê không kia nếu đây

Chẳng được hủy nơi pháp

Không nầy nên quan sát

Cho nên được chẳng nghi

Lìa tối biết phiền não

Nhơn pháp biết là không

Muốn mau biết tất cả

Lìa kia phải quan sát

Nếu vật sanh nơi khổ

Do khổ sợ mà sanh

Khổ kia nhơn là không

Kia sao lại sanh sợ

Nếu sợ hãi vật kia

Vậy có tên ngã sở

Như thế ngã chẳng sở

Khổ sợ thế nào có

Răng và tóc móng tay

Xương thịt cùng máu mủ

Nước mũi dãi cùng thảy

Mỡ mòng cùng dạ dày

Mồ hôi cùng nóng lạnh

Chín lỗ và sáu thức

Như thế tất cả pháp

Tất cả đều vô ngã

Nói kia biết cùng nghe

Nghe rồi nhận tất cả

Nếu nói nghe biết lìa

Kia lìa biết thế nào

Nếu biết mà chẳng biết

Kia biết khó biết vậy

Kia biết lại quyết định

Lại gần gũi biết biết

Trí nầy chẳng nghe giữ

Tiếng kia nghe thế nào

Tiếng kia gần nơi tâm

Hiểu kia có như vậy

Nếu giữ nơi sắc thinh

Sắc kia giữ thế nào

Như kia một cha con

Suy nghĩ chẳng đúng đắn

Hữu tình trần sở ế

(Sattva - rajas - tamas)

(Hỷ, ưu, ám = vui, lo tối)

Chẳng cha cũng chẳng con

Biết thinh sắc như thế

Lại cũng chẳng tự tánh (Svabhàva)

Sắc kia nên biết vậy

Giống cỗ xe hòa hợp

Tự tánh kia như thế

Một kia mà có nói

Trừ sắc hoặc chẳng thật

Đây nói sắc hạ phẩm

Tất cả trí tâm kia

Phiền não tất thanh tịnh

Suy nghĩ một tâm ngộ

Cả kia nếu là không

Ái cũng hư chẳng thật

Giữ cái thấy làm gì

Vô ngã cũng vô tâm

Tâm nầy như hình voi

Tâm nầy hiểu giống nhau

Thanh tịnh phá ngu si

Như thế ở tự tâm

Kia làm sao có thể

Kia ngu si chẳng làm

Ta đây mà làm không

Có đi tự ra khỏi

Tuy chẳng nghiệp quả ác

Phá hoại nghiệp nếu làm

Quả lành sao thể được

Đây là hai kết quả

Hỗ tương phá thành tựu

Kia nói trí chẳng hư

Kia tự chẳng việc gì

Nhơn quả làm tương ưng

Ác kiến cần chẳng sanh

Việc nầy mà thật ở

Giữ lấy nay đang nói

Quá khứ tâm vị lai

Kia ta chưa có sanh

Tâm nầy sanh ta phá

Ngã kia lại chẳng sanh

Như cây chuối làm trụ

Chẳng có thể thắng được

Tâm nầy sanh cũng thế

Lại được quan sát lành

Hữu tình nếu chẳng có

Việc nầy sao gọi làm

Kia làm nay nếu làm

Vì làm mà có si

Hữu tình không thế nào

Si giống như việc ái

Nếu diệt các khổ não

Sẽ đoạn việc si nầy

Ngã mạn (Ahamkara) là khổ nhơn

Si ấy được tăng trưởng

Việc kia tâm chẳng lui

Quán không là đối tượng

Chẳng chân chẳng đầu gối

Chẳng lưng chẳng đều thảy

Chẳng cánh tay cùng vai

Chẳng rốn cũng chẳng ngực

Chẳng xương sườn cùng hông

Chẳng tay lại chẳng mũi

Chẳng trán cũng chẳng đầu

Xương cốt cũng như vậy

Quán xem tất cả thân

Chẳng một chỗ nào làm

Làm kia ở nơi nơi

Xứ nào ở yên được

Thân kia cùng tay chân

Tất cả nơi đều ở

Thân kia cũng như thế

Cho đến cả chân tay

Thân chẳng có trong ngoài

Lấy tay nào để chạm

Tay kia chẳng phân biệt

Kia làm sao có được

Kia chẳng si nơi thân

Gọi sao ý của tay

Qua rồi gần thù thắng

Kẻ quán biết người dụ

Nếu nhơn kia hòa hợp

Gỗ người làm sao giống

Nếu hiểu rõ tướng nầy

Thân kia giống như thấy

Như thế bỏ chân tay

Chân tay lại bỏ đi

Kia xem thấy thích hợp

Sau thấy phải xa lìa

Thân nầy phá đi rồi

Kia ở thấy phân biệt

Phân biệt thấy thân nầy

Được giống như hư không

Tất cả một màu mộng

Trí giả nào có vui

Xây dựng nơi thân không

Sao lại có nam nữ

Nếu vui rồi bị khổ

Kẻ nầy giải thế nào

Xem xét đây ra sao

Ái lạc sâu phiền não

Vui kia chẳng có thật

Như kia chẳng chấp giữ

Khổ kia như thế nào

Như kia cũng chẳng được

Kia có khổ nhỏ nhoi

Nhỏ ấy khó mà nói

Vi tế như thế kia

Chẳng nói làm kia vui

Nhơn sân mà sanh khổ

Có sanh tất có diệt

Nếu ở định kiến nầy

Nơi sanh tự chẳng thọ

Như thế phải nên biết

Như thế quán nhơn quả

Thiền, ái cùng giống nhau

Được sanh vào nghi địa

Thiện căn lại tăng trưởng

Tất cả nơi người nào

Kia đây hòa hợp sao

Hòa hợp có thể được

Người giống như hư không

Tuy hợp mà chẳng vào

Chẳng vào nên chẳng hợp

Đó là vô phân biệt

Chẳng cầu gọi hòa hợp (Samsarga)

Nếu thấy mà chẳng thấy

Hòa hợp kia chẳng cầu

Sao có tên là sanh

Có vật chẳng hòa hợp

Như đạo mà sanh trí

Như thức kia vô tướng

Chẳng trụ nơi hòa hợp

Xúc pháp kia cũng thế

Thọ nào để được sanh

Ta nay phải làm gì

Mà bị những khổ hại

Nếu chỗ thọ chẳng được

Khổ hại mà chẳng biết

Nơi nầy kia thấy được

Ái nào lại chẳng xa

Làm thấy mộng xác nầy

Tự tâm là huyễn hóa

Thấy được tánh xúc kia

Thọ kia lại cũng được

Đời trước cùng đời sau

Niệm niệm mà chẳng thọ

Nếu đây xem tự thân

Thọ lại chẳng sở đắc

Chỗ thọ lại chẳng thật

Kia tức biết chẳng có

Nếu đây chẳng tự thân

Làm sao có thể hại

Sắc tánh cùng tự ở

Vô căn chẳng trung gian

Chẳng trong cùng chẳng ngoài

Biệt xứ cũng chẳng được

Thân khổ chẳng khác nơi

Chẳng hợp chẳng phân biệt

Tự tánh của hữu tình

Yên lặng kia chẳng chấp

Kẻ trí nếu biết được

Làm sao đắm nhiễm được

Trí ấy sau nầy được

Trí ấy làm sao được

Như thế tất cả pháp

Tuy sanh mà chẳng được

Như thế pháp nếu không

Pháp ấy sao có hai

Nếu pháp kia thật có

Hữu tình đều yên lặng

Tâm kia lại có nghi

Chính kia tức chẳng có

Kia định lại sau có

Pháp nầy chẳng đây kia

Tư duy nơi tự tâm

Cả hai hỗ tương ở

Như được nơi chánh trụ

Tất cả người trí nói

Nếu có những người trí

Rộng được những trí ấy

Người trí được trí nầy

Kia tức thì vô vị

Người trí được trí nầy

Có được mà vô trụ

Vô trụ tức vô sanh

Kia nói là Niết Bàn

Nếu kia cả hai pháp

Như thế thật khó ở

Nếu pháp do nơi trí

Trí kia sao có nhân

Trí kia do nơi trí

Người trí lại chẳng được

Hai pháp do hỗ tương

Nên hữu tình vô tánh

Không cha cũng chẳng con

Muốn con sanh được nào

Có cha mà có con

Cả hai pháp như thế

Mầm từ hạt giống sanh

Hạt giống được những gì

Trí từ trí phát sanh

Thật kia chẳng làm gì

Mầm từ chủng trí sanh

Trí từ chủng trí có

Nếu kia biết chẳng biết

Được vào cả trí tri

Tất cả người nhơn duyên

Trước đó đều đã nói

Nhơn quả do sanh khởi

Cũng giống như hoa sen

Nhơn quả tạo thế nào

Đều do từ quá khứ

Quả nầy sao có được

Do quá khứ nghiệp lực

Thế gian nhơn tự tại (Isvara)

Tự tại kia nói gì

Như thế sau đó được

Kia kia tên tạp chủng

Việc nầy thật bất định

Chẳng tâm chẳng hiền thánh

Ác xưa chẳng báo lành

Kia sao tự tại được

Chẳng thấy như hư không

Chẳng thấy từ quá khứ

Tự tại bất tư nghì

Lý nầy chẳng muốn nói

Chủ kia cao thượng sao

Kia cũng tự vô định

Tự tánh các thiện ác

Người trí biết rộng khắp

Nghiệp nhơn có vui khổ

Kia nói làm sao đây

Nhơn trước nếu chẳng có

Quả báo làm sao được

Chẳng làm nghĩa là gì

Kia chẳng thấy sai khác

Kia làm chẳng sai khác

Sao thấy được kia kia

Nếu thấy nhơn hòa hợp

Lại chẳng gọi tự tại

Hòa hợp nầy vô chủ

Pháp kia cũng vô chủ

Ái kia chẳng tự yêu

Ái nầy chẳng tự làm

Có được là do kia

Sao gọi tự tại làm

Kia chẳng làm quá khứ

Nghĩa nếu hằng chẳng diệt

Ái nầy nhiều nhiều lắm

Hay thường ở thế gian

Hữu tình trần ám ế

(Sattva - rajas - tamas)

(Hỉ, ưu, ám = vui, lo, tối)

Ở nơi ác công đức (Guna)

Đây là nói tối thượng

Đây nói thế gian ác

Một ba là tự tánh (Svabhàva)

Chẳng hợp nên chẳng có

Đức ấy (Guna) lại chẳng có

Kia lại có ba loại

Công đức tuy chẳng nghe

Nghe nầy có lùi xa

Như nương vào vô tâm

Do đây sanh niềm vui

Sắc tánh cũng như vậy

Quán xem tánh chẳng có

Do nhơn khoái lạc kia

Có không đều nương đây

Nương nầy vào khoái lạc

Đây cùng tánh vui thích

Kia cùng khoái lạc ấy

Chẳng thể được dài lâu

Kia được chỗ vi tế (Sùksma)

Sao kia biết chỗ nhỏ

Khoái lạc thế có thật

Suy nghĩ giữ được gì

Lìa sừng được nhỏ nhoi

Nhỏ nhoi chẳng bền chắc

Tất cả vật cũng thế

Dài lâu chẳng được nào

Vui sướng được chẳng được

Khoái lạc chẳng thường hằng

Kia chẳng có sở sanh

Thuyết nầy chẳng chơn thật

Chơn thật kia đức sanh

Kia được chỗ vô dục

Vì ăn uống bất tịnh

Nên đây có nhơn quả

Ái có chỗ nương tựa

Mua hạt giống Đỗ La (Karpàsa)

Chẳng ái thế gian si

Kia ở trí chơn như (Tattva)

Trí kia thế gian có

Sao lại chẳng thấy được

Cùng với lượng (Pramàna) thế gian

Nếu đây thấy rõ ràng

Thế lượng mà phi lượng

Kia chẳng nói lời dối

Cho nên quán chơn như

Không kia lại chẳng sanh

Tánh trí kia chẳng chạm

Tánh ấy lại chẳng chấp

Tánh kia thật chẳng thật

Cho nên phi thật tánh

Lại nữa kia mộng giác

Nghi nầy kia chẳng có

Tánh kia nếu thấy có

Lại chẳng thật đắm trước

Cho nên biết tánh kia

Không nhơn tức không nương

Tất cả đều vô chủ

Nhơn duyên (Pratyaya) ở an trụ

Do kia chẳng sai khác

Chẳng ở lại chẳng đi

Nếu thật kia lại mê

Ngược lại thắng thế gian

Vì từ nhơn nầy sanh

Vì từ huyễn hóa tạo

Kia đến đi thế nào

Biết rõ cả điều nầy

Điều nầy nếu rõ ràng

Lại thấy kia vô tánh

Sao biết được thật giả

Cũng giống ảnh tượng vậy

Tánh (Bhàva) nếu là tự có

Nhơn nầy lập làm sao

Kia nếu mà chẳng có

Nhơn kia chẳng dùng được

Có không cùng tánh tướng

Nhơn gồm lại trăm ngàn

Ở kia tánh thế nào

Được đó những tánh khác

Tánh kia lúc không tánh

Tánh kia sao lại được

Vô tánh tức vô sanh

Thường nương nơi làm kia

Tánh chẳng có quá khứ

Vì do tánh chẳng sanh

Có không tánh vô tánh

Giống huyễn hóa hòa hợp

Tất cả tánh có không

Có như thế chẳng mất

Tất cả thế gian nầy

Cho nên chẳng sanh diệt

Biết làm, không chẳng thật

Giống mộng cùng cây chuối

Phân biệt mất chẳng mất

Tất cả đều chẳng được

Tánh không lại cũng thế

Được nào mà thọ nào

Chẳng thật phải biết thế

Kia kia sao lại được

Sao lại được niềm vui

Sao yêu lại chẳng yêu

Ái kia nương ái nào

Phải nên biết tự tánh

Thế gian lại nên biết

Tên gì là vô thượng

Người gì cùng thân cận

Sanh sao vào được sao

Tất cả giống hư không

Kia đây giữ đều mất

Vui mừng, sân cùng nhau

Vui vẻ hoặc đấu tranh

Sân não làm việc tà

Tất cả làm phá hoại

Tội ác tự vui ái

Nên gọi tên ác thú

Chết tức đọa ác đạo

Chịu khổ chẳng hối hận

Hoặc qua lại thiên cung

Đời đời mà vui hưởng

Xả đi nhiều tội lỗi

Nghĩa chơn thật là đây

Như thế thật chẳng tánh

Lại cùng nhau yêu mến

Nói kia tương lai xấu

Chìm đắm nơi biển khổ

Sắc lực cùng thọ mệnh

Được kia lại rất ít

Rộng ra chỉ niềm vui

Vì do đói khát vậy

Ngủ nghỉ vui say mê

Như hư huyễn hòa hợp

Cuối cùng hư huyễn kia

Điều nầy thật khó được

Học kia làm được gì

Làm sao được đoạn trừ

Kia cùng các việc ma

Thật là tội lỗi lớn

Nơi kia nhiều đường chánh

Khó qua nên chẳng đi

Lại ở nơi sát na

Khó được sanh giác ngộ

Quá khứ vị lai khổ

Khó qua biển phiền não

Mà đắm nơi biển khổ

Ta ghét khổ mong lìa

Như thế mà ở yên

Nếu tự chẳng ở yên

Như cõi trời Đẩu Suất

Vào lửa mà như nước

Thấy như thế lợi lạc

Mà thọ khổ báo nầy

Chẳng già chết tự tại

Hành nhơn kia như vậy

Từ pháp ác kia lại

Cảm ác mà chết trước

Khổ lửa nóng như thế

Ta sao lại an ổn

Tự làm cho niềm vui

Phước hợp sanh đẹp đẽ

Như ta thấy biết gì

Mà nói trí huệ không

Cúi đầu biết đầy đủ

Cúi đầu phước đức dày

Kinh Bồ Đề Hạnh

Bồ Đề Tâm Hồi Hướng

(Phẩm thứ 8)

Bồ Đề hạnh nếu đây

Suy nghĩ mà làm phước

Bồ Đề hạnh trang nghiêm

Tất cả người đều được

Cho đến tất cả nơi

Thân tâm kẻ khổ não

Kia được phước báo nầy

Vui mừng biển khoái lạc

Nếu đây chẳng hiện hữu

Mà phải luân hồi mãi

Làm cho thế gian vui

Lại được vui Bồ Tát

Như ở trong thế giới

Cho đến ở địa ngục

Mà làm cho người kia

Tất thọ cực vui vẻ

Lạnh khổ được ấm áp

Nóng khổ được mát mẻ

Bồ Tát như mây lành

Đem nước pháp tưới vào

Cây sắt đỉnh núi sắt

Rừng kiếm tỏa ánh sáng

Tất cả thành kiếp cây

Tội nhơn vui an lạc

Dụ Già Na Ma. Ca La Nô (Kàdamba - Kàramdava)

Uyên ương (Cakravàka) cùng két (Hamsa) được thoát tiếng

Ao hồ thanh tịnh chẳng cấu uế

Vi diệu các hương sanh vui mừng

Địa ngục chỗ thiêu đốt

Mà được chỗ Ma Ni

Đất nóng nước tinh nghiêm

Lại núi quý hòa hợp

Cứ như thế cúng dường

Thiện Thệ cung đầy đủ

Lửa đốt nóng mưa kiếm

Làm cho mưa hoa bay

Kiếm kia giết lẫn nhau

Sau đó hoa rơi rải

Thịt thân rơi thành đống

Giống sắc hoa Quân Na (Kunda)

Xương thịt cùng với lửa

Bị vào nước Nại Hà

Nếu ta có lực thiện

Lại được vào thiên cung

Ánh sáng như ngàn trời

Nơi kia đầy gậy gộc

Ngục tốt của Diệm Ma

Thấy vậy chẳng sợ hãi

Chim chóc cùng loài bay

Tức lìa khổ ăn xấu

Ái kia cùng vui thích

Đây được sanh vui kia

Phước giống như hư không

Xem đây cả trên dưới

Như thấy Kim Cang Thủ (Vajrapàni)

Đến diệt trừ tai nạn

Mưa xuống cả hương hoa

Phá diệt lửa địa ngục

Sao gọi tên khoái lạc

Sao gọi tên hoan hỷ

Nơi kia kẻ ở ngục

Được thấy Quán Tự Tại (Kamalapàni)

Cùng tất cả oai đức

Đây đủ cả đồng tử

Đại từ tâm Bồ Đề

Cứu độ nơi tất cả

Vì trời kia cúng dường

Mũ trời và hoa trời

Cho đến hoa tâm bi

Rải khắp cả lầu các

Thiên nữ nói nên lời

Trăm ngàn loại ca vịnh

Tán Đại Thánh Văn Thù (Mangughosa)

Và Phổ Hiền (Samantabhadra) Bồ Tát

Vì công đức lành nầy

Cùng người nơi địa ngục

Đại Thánh Quán Tự Tại (Avalokitesvara)

Quán sát khổ địa ngục

Nhiều khổ sở sợ hãi

Tay cầm nước cam lồ

Cứu kia các quỷ đói

Cùng ăn cùng tắm rửa

Làm no đủ sạch sẽ

Lìa khổ được an vui

Như kia người Châu Bắc

Sắc lực cùng thọ mệnh

Người điếc cũng được nghe

Người mù thấy màu sắc

Thai nghén cùng sanh sản

Giống Ma Ya (Màyà) chẳng khổ

Tuy áo cùng ăn uống

Trang nghiêm cùng thanh tịnh

Tất cả theo ý cầu

Được lợi cùng được ích

Kẻ sợ chẳng bị sợ

Chẳng vui mà được vui

Phiền não được chẳng não

Thấy kia đều hoan hỷ

Kẻ bịnh được an lạc

Giải thoát mọi ràng buộc

Không mạnh sẽ được mạnh

Tâm ái cho hòa cùng

An lạc cả mười phương

Hành đạo tất cả nơi

Việc ác đều diệt hết

Đương thành tựu việc tốt

Lên thuyền người buôn bán

Được đầy đủ toại nguyện

An lạc đến bờ kia

Cùng người thân vui vẻ

Đói khát trên đường đi

Được bạn chẳng sợ hãi

Chẳng sợ cướp cùng cọp

Lại chẳng sợ mê say

Chim chóc chẳng bịnh nghèo

Già trẻ chẳng chủ tể

Hiền Thánh tất gia hộ

Các phiền não thoát khỏi

Lòng từ tin trí tuệ

Đầy đủ tướng tu hành

Thường được Túc Mệnh Thông

Lại được vô tận tạng

Cho đến hư không tạng

Vô duyên chẳng phương tiện

Chẳng ít tài chẳng vui

Hữu tình nghe thanh danh

Thường được tên gọi hơn

Xuất gia nếu xấu hẹp

Sẽ được sắc tướng đủ

Nếu kia ở tam giới

Làm cho kia trượng phu

Lại lìa phẩm cao thấp

Hay phá ý ngã mạn

Nay được tất cả phước

Làm lợi các hữu tình

Hay lìa tất cả tội

Hay làm những việc lành

Đó là tâm Bồ Đề

Hạnh Bồ Đề chẳng thoái

Xa rời nghiệp ngã mạn

Thường được Phật thọ ký

Tất cả hữu tình vậy

Được đời sống vô lượng

Thọ mệnh lại lâu dài

Phá hoại tiếng vô thường

Kiếp thụ kia thích nghi

Tất cả phương đều được

Diệu pháp mà hợp ý

Cùng Phật Phật giống nhau

Kia cùng đá cao thấp

Như chắp tay ngang ngực

Mềm mại màu lưu ly

Tất cả địa đều được

Cùng chư Đại Bồ Tát

Phổ biến đến các nước

Hay tự ở ánh sáng

Trang nghiêm nơi đất đai

Các cây cùng bay bổng

Ánh sáng nơi hư không

Thuyết pháp nghe chẳng chở

Các hữu tình thường nghe

Phật và các Phật Tử

Các các thường thấy được

Cúng dường nhiều đám mây

Cúng dường nơi Thế Tôn

Nương mưa trời thời tiết

Lúa mạch thật giàu có

Thế gian được đều đủ

Hay nương vào pháp vua

Thuốc hay tăng gấp bội

Minh lực (Mautra) đều thành tựu

La Sát (Ràksasa) Nô Kết Di (Dakini)

Suy nghĩ đều thương xót

Chẳng có khổ hữu tình

Chẳng tội lại chẳng bịnh

Chẳng khinh mạn thấp hèn

Phiền não chẳng thể được

Đọc tụng rất tự tại

Tùy ý khi đi đứng

Hay hội họp với nhau

Thành tựu các việc Tăng

Bí Sô (Bhiksu) ở tịnh giới

Lại được các giải thoát

Quan sát nơi nghiệp tâm

Xa rời các phiền não

Tỳ Kheo được lợi lạc

Hay xa rời đấu tranh

Xuất gia khác cũng vậy

Chẳng được phá cấm giới

Được giới như giữ gìn

Thường vui tận các tội

Nếu kia chẳng phá giới

Được sinh lên cõi trời

Nếu kẻ kia cầm bình

Thường hay được lợi lạc

Được chủng tử thanh tịnh

Tên nghe khắp các nơi

Chẳng hề thọ tội khổ

Thường chẳng vào nơi khổ

Vô biên các hữu tình

Cúng dường tất cả Phật

Sẽ thọ thân làm trời

Kia thành Phật thế gian

Bất tư nghì hữu tình

Phật vui mà được vui

Nguyện vì nơi thế gian

Bồ Tát được thành tựu

Kẻ kia nếu suy nghĩ

Kia hữu tình cũng được

Bích Chi Phật an lạc

Lại được vui Thanh Văn

Trời người A Tu La

Ý nguyện mà hằng hộ

Nếu túc mệnh thông kia

Xuất gia cũng sẽ được

Nếu nơi hoan hỷ địa

Trụ ở nơi Văn Thù

Ta nếu mà khổ kia

Tùy lực mà hay cùng

Nếu biết sống hòa hợp

Được sanh nơi tất cả

Nếu có muốn thấy nghe

Cùng nếu muốn hiểu biết

Như thế được thấy kia

Đức Văn Thù Sư Lợi

Như mặt trời chiếu khắp

Vì tất cả hữu tình

Kia Văn Thù (Manjusri) tu hành

Ta làm được như thế

Kia hoặc ở hư không

Hoặc ở nơi thế gian

Nay ta cũng ở thế

Được hoại khổ thế gian

Thế gian nếu có khổ

Kia tất cả ta được

Thế gian tất cả tốt

Bồ Tát được vui rồi

Niềm vui cứu thế gian

Tất cả đều vui lớn

Tất cả đồng lợi lạc

Phật dạy sống dài lâu

Ý lành thật thanh tịnh

Quy mệnh nơi Văn Thù (Manjughosa)

Ta nói Thiện Tri Thức

Thanh tịnh nầy tăng trưởng.

Kinh Bồ Đề Hạnh

(Hết quyển 4)

Nguồn bản dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng KinhGiấy phép: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh (Việt dịch) · nguồn: rongmotamhon.net (Liên Phật Hội) · EN moved from RMT English page https://rongmotamhon.net/xem-kinh_a-guide-to-the-bodhisattva-way-of-life_ggqtsqms_viet5.html; VI source sibling kinh-bo-de-hanh-ggqtsqms🪷 Hỏi Inti Sage về kinh này →

Bản dịch thuộc dịch giả/nguồn ghi ở trên. Phần tuyển tập, trình bày song ngữ và các bản dịch do AI (Inti Sage) thực hiện: © Inti Foundation. Vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn; không sao chép hàng loạt hay dùng cho mục đích thương mại khi chưa được phép.

🕯️ Thắp nến