Inti DharmaInti Dharma
Kinh điển
Đại Thừa — Tạng Bắc Truyền · Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh (Việt dịch)

Bồ Đề Hạnh Kinh quyển 3

Tên chữ Hán:菩提行經

📖3,673 từ · ~15 phút đọc
2

Lưu tiến độ đọc kinh

Tạo tài khoản miễn phí để lưu bài kinh, đánh dấu tiến độ và tiếp tục lộ trình học mỗi ngày.

Tạo tài khoản
Bản dịch đầy đủ (Tiếng Việt)

Bồ Đề Tâm Tịnh Lự Bát Nhã Ba La Mật Đa

(Phẩm thứ 6)

Phật vui tinh tấn thêm

An trụ ý Thiền Định

Thương cho kẻ tán tâm

Trụ vào nơi phiền não

Ta nay biết thân tâm

Chẳng sanh nơi tán loạn

Cho nên xa thế gian

Lại chẳng lìa nghi cảm

Lợi ích làm yêu thương

Ái chẳng lìa thế gian

Kẻ trí cùng suy nghĩ

Cho nên bỏ việc nầy

Nương vào Samatha (chỉ)

Vipassana thủy

Như thế mà trở dậy

Dứt trừ các phiền não

Trước cầu Samatha

Chẳng nhiễm việc thế gian

Vô thường vẫn hằng hữu

Do ái là chánh yếu

Nếu thấy ngàn lần sanh

Lại chẳng khởi ái nhiễm

Chẳng vui Vipassana

Lại chẳng ở chỗ định

Thấy rồi chẳng dừng đủ

Như nghịch với quá khứ

Như thật mà chẳng thấy

Yên ổn hết phiền não

Ý nương nơi ái tập

Bị phiền não thiêu đốt

Tư duy bị sa đọa

Đời ngắn cõi Đẩu Suất

Bạn lành chẳng dài lâu

Pháp kiên cố chẳng thành

Làm cùng mê giống nhau

Chắc chắn đọa ác thú

Ngu mê sao giống nhau

Vì độc phân chia vậy

Giống như kẻ thân quen

Giây phút rộng sân hận

Tánh phàm phu sanh khác

Hỉ nộ cùng vô định

Sân nhiều thật khó lìa

Xa lìa thật lợi ích

Yếu đuối tâm tự than

Trói buộc cùng tội yêu

Kia chẳng bỏ sân si

Chắc đọa vào đường dữ

Mê ngu chẳng giữ tâm

Vì thế chẳng công đức

Tự than là khổ sở

Luân hồi nay tự chọn

Giữ nguyên việc ngu mê

Ở nơi ấy chẳng lành

Chẳng hay chẳng hòa hợp

Việc kia lại rộng ra

Một thân ta vui say

Mà ý chẳng tham muốn

Xa rời nơi ngu mê

Tiếp nối sự yêu thương

Chẳng phải thế tán thán

Ở nơi việc lành nào

Lại như ong tạo mật

Yên lặng được thành tựu

Ta làm tất cả nơi

Như kẻ chưa từng là

Thường được gần nhiều người

Tán thán mà kỉnh ái

Nếu mê ở nơi nơi

Được ý vui thì vui

Cho nên thế gian nầy

Vì sanh tử sợ hãi

Cho nên kẻ trí kia

Sợ hãi nơi sanh tử

Biết ngàn việc khổ não

Ở nơi giữ quyết định

Nếu ở trong sát na

Tự tu việc siêng năng

Rộng khắp danh xưng tốt

Lại có lợi dưỡng nhiều

Kẻ kia giống người ấy

Ta đây chẳng công đức

Nếu hay thêm hủy báng

Ta lại vui tán thán

Chỉ hủy báng không sân

Xưng tán lại chẳng vui

Nơi Phật và hữu tình

Loài loài đều như thế

Xưng tán được công đức

Hủy báng tự chuốc khổ

Thế gian chẳng suy nghĩ

Cho nên gọi ngu si

Tự tánh khổ cùng ở

Sanh kia sao thấy vui

Ngu mê chẳng bằng hữu

Điều nầy Như Lai nói

Nếu bởi tại ngu mê

Lợi riêng chẳng yêu thích

Nếu vào cửa lợi khác

Như thế là tự yêu

Chẳng mất nơi hữu tình

Chẳng một lòng thờ phụng

Tổn nơi làm việc lợi

Như phiền não hại tốt

Như cung điện chư thiên

Cùng với cây, cảnh, nhà

Tùy theo tâm vui kia

Theo ý được cao cả

Tự tánh làm lớn ra

Chỉ vì chỗ vô ngại

Nơi kia chưa hề thấy

Lại cũng chẳng thể xem

Giàu có như ly sành

Tuy có chẳng chắc chắn

Thọ dụng thật tự do

Khổ não rời xa đi

Như trộm áo người khác

Đem mặc lên thân mình

Đi đứng chẳng tự tại

Khổ não muốn lìa khỏi

Gởi đủ nơi tự thân

Phép kia thật khổ sở

Ta như thân nầy đây

Có thân phải có hoại

Quan sát nơi thân nầy

Tánh và thân lìa nhau

Tánh ấy chẳng hoại được

Thân ấy cần phải ăn

Có sanh phải có tử

Sống nơi cảnh hữu tình

Kia lại thấy việc ấy

Tất cả đều phân ly

Như người xa đường đi

Muốn ở lại nơi nhà

Sầu lo kia chẳng được

Chỉ cầu có chướng ngại

Luân hồi giống như thế

Hoặc thọ lại thân nầy

Thật cả nơi bốn người

Kẻ kia muốn xa lìa

Như thế cứ từng thân

Oan gia chẳng than khóc

Như thế mà thành tựu

Chẳng che giấu thế gian

Lúc thế gian quá khứ

Sanh tử chẳng hối hận

Việc làm, làm chẳng gần

Hay lìa khổ thế gian

Niệm Phật tâm mộng đầy

Chẳng có người hủy báng

Như thế điều thân ý

Yên vui không phiền muộn

Như thế ta từng làm

Dứt sạch các phiền não

Giải thoát nơi tự tâm

Lại giải thoát tất cả

Được tâm bình đẳng nầy

Đời nầy và đời sau

Lìa xa khổ não trói

Cho đến cả địa ngục

Nếu cả nam lẫn nữ

Chắp tay cùng cung kính

Lợi lành chẳng nói cùng

Không tội có thể nói

Có tốt dùng vàng ròng

Xa lìa sự sợ hãi

Việc nầy nếu hay làm

Được tối thượng an ổn

Kẻ kia được việc nầy

Ta cũng được không khác

Rõ ràng làm như thế

Làm sao chẳng vui nhàn

Một lòng giữ tham ái

Điều nầy sanh cõi thấp

Nghiệp cảm cửa Diệm Ma

Thấy rồi liền sợ hãi

Cửa kia bị kẻ oán

Phiền não nầy chẳng giống

Chia rõ giữ lòng tham

Nay thấy làm sao ra

Qua rồi tự chứa lấy

Mỗi mỗi kia thấy biết

Kia giờ nơi ăn uống

Đố kỵ chẳng nhượng bộ

Chẳng dừng nơi tham lam

Chỉ ái thịt da nầy

Lại cùng huyết máu đẹp

Ăn uống coi làm trọng

Như thấy cả tâm hồn

Khô đét và việc làm

Tướng mạo cũng như thế

Thấy mà sinh kinh sợ

Miệng thở cùng răng nhai

Tất cả chỗ bất tịnh

Bất tịnh chẳng có cùng

Ăn uống kia ưa gì

Thấy chứa nhóm nhiều thí

Riêng vui từng nhỏ nhặt

Xú uế há chẳng suốt

Kẻ dục tâm tự mê

Tham nầy nghĩa gốc khổ

Kẻ mê đắm niềm vui

Chẳng đắm tức chẳng có

Thế nào mà chẳng lìa

Tướng già suy sanh ra

Thịt, bùn thêm nhiễm vào

Chẳng hiểu kia huyễn mộng

Nên lại vui chẳng dừng

Như đây đầy bất tịnh

Người mê chẳng suy nghĩ

Bất tịnh nhiều như thế

Kia vậy có vui gì

Xác thịt gồm chẳng sạch

Ngu trí đều thấy hết

Tự tánh vốn vô tâm

Làm sao yêu xác ấy

Nếu chẳng tâm yêu kia

Tức thấy rõ ràng rồi

Nếu hay chẳng đây kia

Chính chẳng thấy hại sao

Riêng có chẳng bất tịnh

Mà tự chẳng hy hữu

Như vậy chẳng tự sạch

So kia chẳng hy hữu

Ngu mê tâm bất tịnh

Thân giống như hoa sen

Ánh sáng mặt trời lên

Chẳng tịnh yêu thân sao

Bất tịnh nay vô thường

Nhiễm ái làm chẳng đúng

Muốn ra thân đoan chánh

Vì sao do ái nhiễm

Làm sao giống kia được

Do tham kia bất tịnh

Ở bất tịnh địa kia

Mầm mống phát sanh thêm

Kia thọ thân bất tịnh

Thân nầy chỉ toàn trùng

Thân nầy chẳng sạch sẽ

Chẳng sạch tức chẳng yêu

Bất tịnh chẳng phải một

Mà người tự chẳng ngờ

Chẳng khác bình bất tịnh

Bình nầy chứa nhiều ái

Long não thơm cùng gạo

Ăn uống lấy làm thích

Vào miệng thấy thật ngon

Hợp với chỗ thanh tịnh

Nếu đây biết rõ ràng

Kia bất tịnh chẳng lìa

Xấu xa như rừng độc

Thân nầy cũng như thế

Da thịt cùng nước dãi

Thấy vậy nên phải sợ

Tức hay biết đây kia

Lại sao sanh ái lạc

Bạch Đàn hương lại sạch

Thân chẳng tốt như thế

Làm sao hương thù thắng

Dùng tâm để yêu riêng

Tự tánh thúi nếu tham

Chẳng vui nơi tịch tịnh

Lại nơi pháp các hương

Tất cả đều nhiễm ô

Nếu lại tóc kia dài

Răng miệng cũng dơ đen

Trùng dơ ở nơi ấy

Tánh ác làm thân khổ

Cuồng loạn tự si mê

Muốn dùng làm đất lớn

Lại mang những đao gậy

Một lòng chờ tự chết

Rừng lạnh thân gầy khô

Lại thấy nghe sinh ác

Rừng kia cốt bị động

Người mê bỏ ái vui

Bất tịnh là như thế

Khổ nầy làm ái kia

Như kia đọa lạc vào

Chẳng khổ đau chẳng thọ

Người trẻ tham thọ vui

Chẳng cầu lực thắng hỷ

Người trẻ nếu chẳng cầu

Già đến muốn làm gì

Như kia mặt trời lặn

Làm khổ chẳng thành tựu

Lại như bầy nai kia

Đến tối chẳng về lại

Tích trượng cùng bình bát

Ở đường gặp khốn khổ

Như mất người mẹ rồi

Chẳng nương tựa như vậy

Nếu tự mình mê đắm

Tự bán làm nô lệ

Kia chẳng được tự tại

Lại hay bị nghiệp kéo

Như đàn bà sanh đẻ

Như chiến tranh khó giữ

Kẻ mê muốn điên cuồng

Tự thấy mình nô bộc

Kẻ lìa muốn tâm tịnh

Bởi khổ hay quan sát

Thấy muốn kia thiêu đốt

Lại như độc dược vậy

Người mê muốn cảnh dục

Vui rộng giữ bảo thủ

Chẳng lợi việc không cùng

Thanh tịnh đều phá hoại

Thế gian của hư uyển

Người ngu cứ thế tham

Luân hồi qua lại khổ

Giải thoát lúc nào được

Như thế vị tham dục

Kẻ muốn thọ chẳng ít

Giống như bò kéo nặng

Đến kia chẳng có cỏ

Vị dục cũng chẳng kém

Thấy thế người chẳng ưng

Thấy rồi phá đúng sai

Sát na hiểu rõ ràng

Nơi thân nầy mà làm

Tất cả đều gói lại

Thắng định nghiệp chẳng tu

Tất nhiên đọa địa ngục

Nơi kia trăm ngàn kiếp

Bị thọ khổ chẳng hay

Kia bị hành khổ sở

Chẳng cầu nơi giác ngộ

Chẳng gậy dao lửa độc

Chẳng núi oán rừng gươm

Kẻ ly dục nếu thế

Nói lìa khổ địa ngục

Xa lìa dục như thế

Sanh ái lạc phân biệt

Ái lạc nơi không không

Mà tranh cãi tốt xấu

Tốt lành ánh trăng sáng

Bạch Đàn hương thơm tho

Rộng rãi tòa lâu các

Đi ở thật thoải mái

Rừng vắng nghe chẳng ồn

Gió mát nhẹ đưa xa

Nơi kia thật thanh tịnh

Suy nghĩ tâm lợi lạc

Nếu nơi ấy gần gũi

Nhà không dưới gốc cây

Bỏ ái lìa phiền não

Tự tại giữ tai mắt

Nơi ấy chẳng chủ tể

Tự tại đi đứng ngồi

Hoan hỷ vui khoái lạc

Chẳng phải Đế Thích Thiên

Quán công đức trí tuệ

Như thế nơi các pháp

Làm tăng thêm Bồ Đề

Tiêu trừ những nghi hoặc

Nếu quán như thế ấy

Cả ta người chẳng hai

Ta tự làm tất cả

Được vui lại bình đẳng

Tay làm được nhiều việc

Giữ gìn như một thân

Đời hoại pháp chẳng hoại

Niềm vui cũng như thế

Như ta ra khỏi khổ

Mỗi mỗi đều tiêu trừ

Như thế ta giữ gìn

Làm chỗ cho hữu tình

Ta nếu thương được kia

Làm cho vui bình đẳng

Kia được vui vẻ rồi

Là tự thắng được rồi

Nếu ta chẳng yêu kia

Kia sẽ sợ khổ sở

Khổ sở kia chẳng thoát

Nơi ta thắng được gì

Khổ hai nay nếu được

Đều do chẳng chấp ái

Sau nầy khổ hại thân

Làm sao mà giữ được

Ta nếu giữ tà kiến

Lại khởi lên ngã mạn

Như thế lại sanh nữa

Như thế lại chết nữa

Làm tội chẳng làm tội

Như chân tay của kia

Nếu chân tay chẳng cùng

Vì sao gọi là nói

Điều nầy biết chẳng giống

Tâm ở nơi ngã mạn

Cùng nhau đoạn hết rồi

Kia tự nghi tùy lực

Hạt giống cùng trước sau

Đi đứng cùng quân ngũ

Nếu đây chẳng khổ sở

Kia chẳng biết sao được

Nếu gốc chẳng chủ tể

Đời tất cả chẳng thắng

Nếu ở nơi giới luật

Khổ nầy chẳng thể thành

Nếu giữ giới thanh tịnh

Hay trừ tất cả khổ

Tất cả khổ không nhơn

Lại các khổ chẳng có

Thương khổ nhiều như thế

Lực ấy hay phát sanh

Suy nghĩ nơi thế gian

Cho nên thương khổ nhiều

Một khổ mà chẳng nhiều

Thấy hữu tình gặp phải

Thương khổ như thế sanh

Nơi ta người bình đẳng

Tự khổ chẳng tiêu trừ

Muốn tiêu trừ khổ kia

Cho nên người sáng suốt

Nói kia lời hữu tình

Kẻ lành quán như thế

Khổ kia được bình đẳng

Lại ở nơi Vô Gián

Như vịt bơi hồ sen

Vì giải thoát hữu tình

Kia được biển hoan hỷ

Như thế thường chẳng đủ

Như vị giải thoát kia

Làm cho được lợi tha

Vô ngã lại chẳng nghi

Lợi tha lại chẳng cầu

Quả báo ai yêu được

Cho nên ta như thế

Vô đức mà tự mãn

Bi tâm cùng tâm hộ

Vì kia mà khởi lên

Người trí biết rõ ràng

Giống như máu huyết vậy

Kẻ trí hiểu rõ rồi

Quan sát vật chẳng thật

Thân nầy chẳng làm khác

Vì sao lại chẳng biết

Chính mình biết thân kia

Như thế lại chẳng lìa

Tự biết như thế rồi

Chẳng biết công đức kia

Tự tánh chẳng vui xả

Lại quan sát kia bỏ

Thân nầy là hòa hợp

Nhơn duyên như bắt tay

Đây là duyên thế gian

Hữu tình sao chẳng biết

Vì sao học vô sanh

Như học phải tự biết

Tự thân mà chẳng phải

Chính đây như thân kia

Như thế mà lợi tha

Làm rồi chẳng nghi ngờ

Quả chín mùi tự lãnh

Sẽ chứng quả vô sanh

Như thế học thế gian

Tâm từ và tâm hộ

Tâm ái nầy tự kết

Sâu xa như phiền não

Trí hữu tình sợ hãi

Vì Thầy mà cho học

Nếu hay học thế nầy

Tuy lìa mà chẳng lui

Sa Môn thấy sợ hãi

Kia chẳng được giữ gìn

Nếu tự cùng với kia

Cấp tốc mà cứu hộ

Sân như oán hận nhiều

Vô ái sợ ít nhiều

Là tối thượng bí mật

Ta người chuyển đổi lợi

Nước đất cùng bay cao

Cùng với người giết hại

Dụ như lúc bấy giờ

Cứu độ kẻ đói khát

Nếu người vì tài lợi

Giết cha hủy Tam Bảo

Thấy đời ác đẹp đẽ

Chết vào nơi A Tỳ

Chẳng hạn người có trí

Thấy ưa thích cúng dường

Thấy oán chẳng muốn nhiều

Cúng dường nói thế nào

Hồn lìa mà tự lợi

Xả rồi giữ làm gì

Lợi tha lại chẳng sanh

Thế nào xả thọ dụng

Tự lợi nầy hại kia

Địa ngục sanh riêng vào

Tự hại mà lợi tha

Các công đức đầy đủ

Tác ý lành thấy được

Như thế làm nơi khác

Hạ liệt chẳng tự yêu

Ngu si vào ác thú

Tự lợi biết rõ ràng

Nay phải làm tôi tớ

Lợi tha vi tế biết

Phải biết chủ tự tại

Đời nầy nhiều khổ não

Xưa tự mê tham ái

Đời nhiều kẻ ham vui

Vì kia xưa lợi lạc

Cần thiết nói nhiều rồi

Ở trung gian thấy rồi

Ngu mê vui tự làm

Mâu Ni lợi tha vậy

Chẳng cầu quả giác ngộ

Luân hồi có vui gì

Tự khổ sở cùng kia

Hồi chuyển chẳng do được

Quan sát ở đời sau

Thiện lợi chẳng thành tựu

Nơi nô bộc khởi nghiệp

Chủ chốt mà thọ lại

Hỗ tương cùng lợi lạc

Kẻ mê thấy xa lìa

Ngược lại khổ hỗ tương

Bèn thọ ác khổ báo

Nếu gặp họa thế gian

Cho đến khổ khó lường

Kia tất cả tự làm

Vì sao đây làm thế

Chẳng thể bỏ tự thân

Nơi khổ chẳng thể lìa

Như chẳng lìa nơi lửa

Chẳng thể xa đốt hại

Tự khổ nếu hay dứt

Hay tiêu trừ khổ kia

Sau đấy tự kia thọ

Cho nên cố giữ lấy

Kia nay chẳng nghĩ riêng

Lợi ích các hữu tình

Kia quyết định ý làm

Nhơn nghiệp có phân biệt

Mắt có thể thấy được

Sự quán chẳng phải mắt

Tay vì cầm đồ dùng

Giữ lấy là tay ấy

Cũng vì các hữu tình

Lại chẳng ở thân thấy

Lìa thấy cùng Thiện Thệ

Thường làm lợi như thế

Thấy kia người hạ liệt

Mà khởi thấy tự tha

Chỉ xem kia tăng ái

Tâm ta chẳng nghi kỵ

Làm đây thiện vô ngã

Liền đặc vô ngã vậy

Hủy báng và tán thán

Chẳng khổ lại chẳng vui

Ngã sở là nhơn nghiệp

Làm kia tốt ở yên

Khiêm nhường trong đời tốt

Vô đức lại có đức

Kẻ kia đức chẳng xứng

Tất cả đức tự có

Khiêm hạ nếu như đây

Hơn ta do được bỏ

Lìa giới thấy phiền não

Do được vô ngã lực

Như Thầy cùng người bịnh

Tùy sức thuốc sai khác

Như ta mà cứu chữa

Tự thấy như thế nào

Tự nhiên có công đức

Đức kia ta chẳng trụ

Địa ngục cửa ác kia

Nơi kia buồn chẳng sanh

Là được công đức vậy

Bỏ rồi làm kẻ trí

Nếu tự quán bình đẳng

Lợi ích tự tăng trưởng

Tự lợi chia trật tự

Đấu tranh được thành tựu

Tất cả thế gian nầy

Ai được thấy công đức

Nếu tên công đức nầy

Chẳng nghe người nầy được

Tội gốc chứa nơi tâm

Lại chẳng tự cúng dường

Ở nơi phần lợi ích

Mà cuối chẳng được rộng

Có thấy mà mừng vui

Dài lâu tất chẳng toại

Như thế tất cả người

Cười khảy mà hủy phạm

Hạ liệt tâm ngã mạn

Tự thắng giống khiêm nhường

Trí huệ khoác dung nhan

Chủng tộc cùng của cải

Đây là cái đức riêng

Thường muốn nghe xưng tán

Nghe tán sanh thắng tâm

Hoan hỷ mà được vui

Điều nầy được lợi lạc

Tự nghĩa lực công đức

Xưa tạo dây trói buộc

Bị đây chẳng chánh nghiệp

Đến đây ít báo rồi

Thường hay ở luân hồi

Như thế nơi luân hồi

Thọ kia trăm ngàn khổ

Trải qua vô biên kiếp

Chẳng biết khi nào ra

Bị khổ thường khốn nhiều

Tội tâm kia chẳng biết

Như thế chẳng hiểu biết

Dài lâu phát hạt lành

Sau thấy lời Như Lai

Chơn thật được công đức

Kia nếu thấy quá khứ

Chẳng thọ ác nghiệp kia

Bồ Đề thật an vui

Lạc nầy chẳng nên lìa

Như thế mà giữ lấy

Kia đến tận cổ rồi

Kia làm sao lại được

Ngã mạn và bất thiện

Các hành và thân nầy

Xem thế mà chẳng thấy

Rộng được như thế lìa

Lợi tha kia sẽ làm

Tự vui mà khổ kia

Làm nầy cùng hạ liệt

Kia tự dấy một lòng

Nơi kia nuôi ái nhiễm

Ở giữa nhẫn suy nghĩ

Lúc nào làm điều nầy

Lại tự xả khoái lạc

Kia khổ lại chẳng làm

Tự mình phải rơi đầu

Lại chẳng tạo riêng biệt

Cho đến nơi nhỏ nhoi

Điều nầy Mâu Ni nói

Do biệt thắng lành thay

Nơi kia tối xưng tán

Giống nô tỳ làm chủ

Sẽ làm việc hữu tình

Kia ở nơi mất mát

Vô định chẳng công đức

Tự như chẳng biết người

Làm được công đức nầy

Kia nếu lại chấp làm

Tự làm và làm kia

Kia làm và nơi đây

Tất khổ não tự lui

Tu nầy là số một

Mà chưa được lực này

Giống người mới uy nghi

Nơi tài sản sợ hãi

Như thế thọ thân này

Giữ tâm chẳng tán loạn

Kia nên ở như thế

Kia đây chẳng làm gì

Mà hay thường quan sát

Đừng cho vọng tâm khởi

Như thể điều phục ta

Tức tất cả mất đi

Thấy ngã ấy đi đâu

Vô minh tất cả hoại

Cùng kia lúc quá khứ

Như kia tiêu tan ngã

Tự lợi ngã nay có

Nầy xa lìa chẳng xa

Như người mua của kia

Khổ nhiều chẳng tự tại

Kia hữu tình chẳng đồng

Chỉ tên chẳng tán loạn

Cho nên như người kia

Giúp ngục tốt chẳng khác

Trong ngục có nhiều loại

Bị hại lại lâu dài

Đây được làm tự lợi

Oán niệm kia chẳng sanh

Chẳng làm mà tự ái

Mà tự ái được rồi

Nếu thấy tự giữ gìn

Hộ trì chẳng thật vậy

Thân nầy lại như như

Mà làm để bảo hộ

Được thượng phẩm nhẹ nhàng

Đến đây cũng như vậy

Nếu đến được đây rồi

Như đất gom tất cả

Nếu chẳng thể tròn đầy

Người nào mong dụng ý

Ái tâm gốc phiền não

Mà chẳng thế phá được

Như kia giàu có lâu

Chẳng thể cầu tất cả

Nếu tham nơi vật khác

Chẳng nhận tên gọi hiền

Cho nên cầu tăng trưởng

Thân tâm chẳng buông lung

Ái kia diệt hết rồi

Đây động đây chẳng biết

Các ác thân bất tịnh

Ngã nầy chấp thế nào

Của thân nầy là gì

Chỉ sống mà không chết

Cùng đất cũng chẳng khác

Ta thấy chẳng phá gì

Vì đây chẳng phải thân

Hư thọ thật khổ não

Sao ở nơi vô tình

Lại khởi sân hận được

Ta nay tìm nuôi sống

Cuối cùng cho chim ăn

Đến đây chẳng sân ái

Ái kia làm sao còn

Nếu kia giữ sân hận

Nên hoan hỷ cúng dường

Kia như thế chẳng biết

Làm sao biết khổ vui

Ta nay yêu thân nầy

Bởi vì là thân ta

Tất cả yêu thân nầy

Vì sao ta chẳng yêu

Vì vậy ta xả thân

Vì bỏ cả thế gian

Xem đây nhiều khổ ải

Giống như mang bình nghiệp

Nghiệp kia của thế gian

Ta đi mang theo cùng

Yên lặng chẳng tán loạn

Phải đoạn nơi vô minh

Cho nên phá phiền não

Nơi ta ở Thiền Định

Tà đạo chẳng nhập tâm

Có tên sống cao thượng

Kinh Bồ Đề Hạnh

(Hết quyển 3)

Nguồn bản dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng KinhGiấy phép: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh (Việt dịch) · nguồn: rongmotamhon.net (Liên Phật Hội)

Bản dịch thuộc dịch giả/nguồn ghi ở trên. Phần tuyển tập, trình bày song ngữ và các bản dịch do AI (Inti Sage) thực hiện: © Inti Foundation. Vui lòng ghi nguồn khi trích dẫn; không sao chép hàng loạt hay dùng cho mục đích thương mại khi chưa được phép.

🕯️ Thắp nến